Ngoại truyện 02
- Home
- Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ
- Ngoại truyện 02 - Quý Thụy Dương
Ngoại truyện – Phần Quý Thụy Dương
Bùi Cảnh vừa lắng nghe thư ký báo cáo vừa sải bước vào thang máy.
“Hợp đồng hợp tác với Cách Vận đã được chốt xong, đây là văn bản cần anh xem qua trước khi chúng ta triển khai bước tiếp theo…”
Bùi Cảnh khẽ gật đầu, thư ký nhanh tay nhấn nút tầng 30.
Ngay khi cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, một bàn tay với những khớp xương thanh mảnh đột ngột đưa vào, ngăn không cho cửa khép lại.
“Ngại quá, cho em đi nhờ với.”
Một chàng trai cúi đầu bước vào trong. Bùi Cảnh liếc mắt nhìn qua một cách tùy tiện.
Cậu thanh niên này khá cao, tầm vóc suýt soát với Bùi Cảnh, mặc một chiếc áo hoodie đen, mũ áo trùm hờ hững trên đầu. Cậu ta thong thả nhấn nút tầng, sau đó tựa lưng vào vách thang máy bắt đầu lướt điện thoại.
Bùi Cảnh nhìn cậu. Một ánh nhìn mà chính anh cũng không hiểu vì sao mình chẳng thể rời mắt đi được.
Chàng trai kia đang đeo tai nghe, nhưng dường như quên chưa kết nối, nên tiếng âm thanh từ các đoạn video ngắn cứ thế vang lên liên tục:
“Sekai de ichiban o-hime-sama…” (Công chúa số một thế giới…)
“Thế giới này sai rồi! Không phải tôi sai!”
“Chụt! Để ta nhân danh mặt trăng tiêu diệt ngươi~”
Bùi Cảnh: “……”
Thư ký: “……”
“A, thật ngại quá.” Chàng trai lên tiếng xin lỗi một lần nữa rồi vội vàng vặn nhỏ âm lượng.
Chẳng mấy chốc, tầng 29 đã đến. Bùi Cảnh cứ ngỡ tai mình vừa bị ảo giác, bởi ngay lúc chàng trai kia bước ra ngoài, anh dường như đã nghe thấy một tiếng cười khẽ của đối phương.
***
“Cậu ấy thật sự quá đẹp trai! Hơn nữa còn ngơ ngơ đáng yêu, trêu một chút là đỏ mặt ngay!”
“Đúng đúng! Sáng nào tôi cũng gặp thằng bé trong thang máy. Mấy ông khác toàn mùi mồ hôi, chỉ có người nó là thơm thơm thôi.”
Trong phòng trà nước, hai cô trợ lý đặc biệt đang túm tụm thầm thì to nhỏ.
Bùi Cảnh cảm thấy bồn chồn khó tả, anh châm một điếu thuốc, ánh mắt vô thức dời về phía cửa sổ sát đất. Trụ sở tập đoàn Bùi thị nằm tại tòa nhà hình chữ U cao nhất trung tâm thành phố. Chính vì thiết kế đặc thù này, mỗi khi anh nhìn xuống phía dưới…
Đều có thể thu trọn vào tầm mắt vị trí làm việc ở tầng 29 – nơi thuộc về chàng trai Wibu hôm nọ.
Cậu nhóc này mới đi làm được một tuần, nhưng có đến 60% thời gian là dùng để làm việc riêng. Nếu không phải đang vẽ vời tinh nghịch thì cũng là đang cắm cúi chơi game. Thi thoảng cậu ta còn ngửa cổ thở dài đầy não nề, và hễ cứ đến giờ tan tầm là lập tức “bay màu”, không nán lại dù chỉ một phút.
“Cái cậu đang vẽ tranh kia tên là gì?” – Bùi Cảnh đột ngột hỏi.
Trợ lý Lưu nhìn theo hướng mắt của sếp, sắc mặt khẽ biến:
“Thưa Bùi tổng, đó là thực tập mới đến, vẫn còn nhiều quy tắc chưa hiểu rõ, có gì anh…”
“Tôi không nói là sẽ đuổi việc cậu ấy.” Bùi Cảnh nhàn nhạt lặp lại, “Tên là gì?”
“Quý Thụy Dương ạ.” Trợ lý Lưu cười xòa, “Bùi tổng cũng đừng trừ lương thằng bé nhé. Nó hâm mộ anh lắm đấy, mỗi lần anh xuống tầng 29 họp, nó đều đứng bên ngoài lén nhìn anh suốt đấy.”
Bùi Cảnh sững người trong giây lát.
***
Ngày hôm sau.
Khi bước vào phòng họp ở tầng 29, Bùi Cảnh không kìm được mà phân tâm, vô thức liếc qua cửa kính.
Quý Thụy Dương đang lặng lẽ tựa mình vào một góc khuất trong bóng tối.
Đôi mắt cậu như đôi viên ngọc lưu ly đen huyền ảo, đang chăm chú dõi theo anh. Ánh nhìn ấy vừa phức tạp, vừa vương đầy quyến luyến.
Chỉ một ánh mắt đó thôi—
Khiến Bùi Cảnh từ đây không thể dời mắt nổi.
…
“Cậu có muốn đổi sang một vị trí khác có triển vọng hơn không?”
Bùi Cảnh gọi Quý Thụy Dương vào văn phòng, dùng tông giọng lãnh đạm thường thấy của bậc bề trên để mở lời.
Quý Thụy Dương nhìn anh với ánh mắt nửa cười nửa không, dáng vẻ ung dung tự tại: “Bùi tổng, anh đang muốn quy tắc ngầm em đó hở?”
Bùi Cảnh trầm mặc một lát rồi gật đầu: “Có thể hiểu là vậy.”
Nghe xong, Quý Thụy Dương thong thả bước từng bước lại gần, thu hẹp khoảng cách giữa hai người: “Nhưng mà em không thiếu tiền, cũng chẳng mặn mà với chức tước… Thế nên…”
Bùi Cảnh nhìn xoáy vào mắt cậu: “Thế cậu muốn cái gì?”
“Muốn anh.”
Câu trả lời trực diện ấy khiến Bùi Cảnh im lặng ba giây.
“… Ngày mai tôi sẽ cho người điều cậu sang đây làm thư ký.”
Như thế thì mới có thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau mọi lúc mọi nơi. Anh vừa dứt lời, định cầm điện thoại thông báo cho quản lý bộ phận thì Quý Thụy Dương đã đột ngột ghé sát, hôn khẽ lên khóe môi anh một cái.
“Ca ca, anh có thể suy nghĩ cho em một chút được không?”
Quý Thụy Dương cười híp mắt: “Anh làm vậy… người ta sẽ nói em là trai bao mất.”
Cậu nhóc này thực sự quá đỗi quyến rũ.
Bùi Cảnh lần đầu động lòng, lần đầu nếm trải cảm giác đang yêu, đến mức mê sắc quên lý, chuyện gì cũng chiều theo bạn trai nhỏ.
Kể từ ngày đó, Quý Thụy Dương cứ hễ rảnh rỗi là chạy tót lên văn phòng Bùi Cảnh “vi hành”.
Sau đó, cậu sẽ dùng nụ cười rạng rỡ của mình để đuổi khéo đám trợ lý ra ngoài. Rõ ràng phần lớn thời gian vào đây chỉ để chơi bời, nhưng miệng lúc nào cũng than vãn công việc mệt mỏi, bắt Bùi Cảnh phải “sạc điện” cho mình.
Và cái màn sạc điện ấy thường kéo dài không dưới 30 phút môi chạm môi.
Đôi khi lau súng cướp cò, Quý Thụy Dương sẽ nhếch môi cười xấu xa rồi giúp anh thông nòng giải tỏa.
Xong xuôi, cậu nhìn vào lòng bàn tay mình mà trêu chọc: “Ca ca ơi, nhiều quá nha, có phải lâu rồi anh chưa được giải quyết không?”
Để mỗi ngày đều được về cùng Bùi Cảnh, Quý Thụy Dương từ một nhân viên chuyên gia dùng thuật dịch chuyển tức thời ngay khi tan làm, giờ đây lại chăm chỉ tăng ca một cách lạ thường.
Có hôm Bùi Cảnh kết thúc công việc đã là 11 giờ đêm. Vị trí làm việc của Quý Thụy Dương vẫn còn sáng đèn, nhưng bóng dáng cậu thì chẳng thấy đâu. Nhìn mặt bàn bừa bộn của cậu, Bùi Cảnh thở dài rồi tự tay sắp xếp lại từng món đồ thật ngay ngắn.
…
Một con búp bê nhỏ tóc đen mặc vest, nhìn cứ thấy quen mắt thế nào ấy.
Một lọ kẹo cao su vị nho đã vơi đi một nửa. Hóa ra vị nho trong miệng cậu mỗi khi hôn là từ đây mà ra.
Một cái huy hiệu tròn nhỏ có lồng ảnh Bùi Cảnh. Ơ kìa, đây chẳng phải ảnh từ năm ngoái rồi sao?
Và cả một xấp giấy A4 dày cộm.
Mỗi một tờ đều là hình vẽ phác họa chân dung của chính anh.
Hóa ra lúc cậu giả vờ “lướt sóng” là để vẽ những thứ này đây. Bùi Cảnh lật xem từng tờ một, trái tim trong lồng ngực bỗng chốc mềm nhũn đến mức không tưởng nổi.
Một lồng ngực ấm áp đột ngột áp sát từ phía sau, Quý Thụy Dương dụi đầu vào vai anh, giọng ngái ngủ: “Em vừa đi uống chút cà phê ở phòng trà nước, anh bận xong chưa? Em buồn ngủ quá…”
Bùi Cảnh xoay người lại, trao cho cậu một nụ hôn nồng cháy.
“Tối nay về chỗ anh nhé?” Bùi Cảnh khẽ hỏi.
Quý Thụy Dương cười rạng rỡ: “Duyệt luôn!”
Thế rồi, một phân cảnh kinh điển lại tái hiện.
Quý Thụy Dương nằm xoài trên giường, quay lưng về phía Bùi Cảnh, giọng điệu đanh thép không chút thương lượng:
“Em nói trước, em tuyệt đối không bao giờ làm kẻ nằm dưới đâu nhé. Nếu anh không chấp nhận được thì em đi về đây.”
Bùi Cảnh: “……”
Bùi Cảnh châm một điếu thuốc đầy phiền muộn. Anh cứ thấy mấy lời này nghe quen tai một cách kỳ lạ, nhưng lục lọi mãi trong ký ức vẫn chẳng nhớ ra mình đã nghe ở đâu.
Quý Thụy Dương thấy anh im lặng liền bồi thêm một câu: “Thôi được rồi, không thống nhất được thì em đi đây.”
Gân xanh trên trán Bùi Cảnh nảy lên bần bật, anh lập tức vươn tay tóm cậu lại, nghiến răng nghiến lợi mắng một câu:
“Quý Thụy Dương, em đúng là tổ tông của tôi!”
Đêm đó, cả một hộp bao cao su trong ngăn kéo đã bị dùng đến không còn một cái nào.
(TOÀN VĂN HOÀN)
Bình luận cho Ngoại truyện 02
Bình Luận
Ngoại truyện 02
Fonts
Text size
Background
Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ
Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ.
Nó trở thành tra công, kẻ được an bài bên một em thụ đảm đang, ngoan ngoãn. Còn tôi trở...