Chương 16
Bùi Cảnh đang đứng bên cửa sổ hút thuốc.
Bóng lưng cậu ta trông cô độc và tiêu tao đến lạ, dưới chân là cả một đống đầu thuốc lá ngổn ngang. Chẳng biết ngoài rượu ra cậu ta còn “tống” thêm cái thứ chết tiệt gì vào mồm tôi nữa, mà giờ đây tôi cảm thấy cả người mềm nhũn như cọng bún thiu, đến một đầu ngón tay cũng chẳng nhấc lên nổi.
Hút xong điếu thuốc cuối cùng, Bùi Cảnh lẳng lặng tiến đến bên giường, nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt thâm trầm đầy áp lực.
Sau đó hắn khẽ nói:
“Quý Thụy Dương… anh giỏi lắm.”
Cậu ta nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mặt tôi, động tác tuy khẽ khàng nhưng lại mang theo hơi thở của loài dã thú đang vờn mồi:
“Anh là người đầu tiên dám đem tôi ra làm trò tiêu khiển như thế đấy.”
Tôi thấy tình hình bắt đầu có mùi “ngược thân” đến nơi rồi, bèn vội vã dùng chút hơi tàn để thương lượng:
“Người anh em à, có gì thì mình cứ từ từ ngồi xuống bảo ban nhau, quân tử động khẩu không động thủ, nhé?”
Bùi Cảnh chẳng mảy may lay chuyển, cậu ta gằn giọng, từng chữ thốt ra lạnh lẽo như băng:
“Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tha cho anh.”
Dứt lời, cậu ta dứt khoát xoay người rời đi, để lại mình tôi nằm đó với trái tim đang nhảy Disco trong lồng ngực.
Tôi bắt đầu hoảng thật sự rồi.
Chẳng lẽ Bùi Cảnh định đi triệu hồi công chính đến đây, hai đứa tụi nó cùng nhau đánh hội đồng, tẩn cho tôi một trận ra bã?
Tôi nằm dài trên giường, vận dụng hết công suất của bộ não sinh viên năm nhất suốt hai mươi phút đồng hồ nhưng vẫn chẳng thể thông suốt được cái kịch bản cẩu huyết này.
Đúng lúc đang mải mê suy luận thì mũi tôi bỗng ngửi thấy một mùi khét lẹt lẩn khuất trong không khí.
Tôi khó nhọc cúi đầu nhìn xuống.
Thì thấy…
Bùi Cảnh ném bừa đầu thuốc lá xuống đất.
Tấm thảm đã cháy bén lên rồi.
Tôi: “…………”
Hết chương 16
***
@Lang: Ok! Đúng kịch bản rùi đấy, một thằng ‘tự sát’, còn một thằng bị ‘thiêu sống’ kakaka
Bình luận cho Chương 16
Bình Luận
Chương 16
Fonts
Text size
Background
Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ
Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ.
Nó trở thành tra công, kẻ được an bài bên một em thụ đảm đang, ngoan ngoãn. Còn tôi trở...