Ngoại truyện 01
Ngoại truyện – Phần Đồng Hổ
Tháng Bảy, giữa mùa hè rực lửa.
Đoàn làm phim Ngân Hà đang trong quá trình quay chụp cao độ. Tiến độ phim đã đi đến phân đoạn cao trào: nam nữ chính tỏ tình rồi trao nhau nụ hôn nồng cháy. Cô nàng diễn viên chính đang đứng trước mặt Tạ Yến, tích cực xịt nước súc miệng để chuẩn bị cho cảnh quay.
Tạ Yến vẫn giữ gương mặt không cảm xúc, nhai kẹo cao su. Chẳng hiểu sao, anh cứ có cảm giác có một ánh mắt đầy oán hận đang dán chặt lấy mình.
Anh liếc nhìn về phía đó, hóa ra là một cậu diễn viên phụ nhỏ bé vừa mới gia nhập đoàn phim cách đây không lâu.
Đồng Hổ: (QAQ)
Tạ Yến chẳng buồn hiểu cái ánh mắt ủy khuất đó mang ý nghĩa gì, anh quyết định ngó lơ luôn.
Đồng Hổ không bỏ cuộc, cậu túm lấy tay áo đạo diễn, mếu máo: “Đạo diễn ơi, có thể không quay cảnh hôn được không ạ?”
“?”
Đạo diễn quay sang nhìn Đồng Hổ đầy nghi hoặc: “Cái thằng này, ấm đầu à? Người quay cảnh hôn có phải cậu đâu?”
“Lùi một vạn bước mà nói, chẳng lẽ không thể dùng kỹ thuật góc quay để đánh lừa thị giác sao? (QAQ)”
Đạo diễn gạt tay cậu ra: “Đi ra chỗ khác chơi, đừng có làm phiền đoàn phim làm việc.”
“Đừng mà đạo diễn ơi… (QAQ)”
Đồng Hổ cuống quýt đến mức tự vò đầu bứt tai, khiến mái tóc vừa mới làm xong biến thành một cái tổ quạ: “Tạ Yến không thể hôn người khác được đâu…”
Chị nhân viên tạo hình đứng gần đó lập tức phát ra một tiếng gào thét nhức óc vì công sức làm tóc đã đổ sông đổ bể.
Tạ Yến: “……”
Tạ Yến nhắm chặt mắt, cố giữ bình tĩnh. Anh quay sang nói với cô diễn viên trước mặt: “Quay mượn góc thôi, đơn giản vậy đi.”
Lúc này, cái “đuôi” đằng xa kia mới tỏ vẻ hài lòng, ngoan ngoãn đi theo chị tạo hình để làm lại tóc.
Đến giờ nghỉ trưa, cô trợ lý vừa cười vừa nói với Tạ Yến: “Tiểu Hổ đúng là fan cuồng chân chính của anh luôn ấy, ngay cả cảnh hôn cũng không muốn để anh quay.”
Tạ Yến nghe vậy, khẽ ngẩng đầu nhìn về phía xa xa.
Cơm hộp của đoàn phim vốn chẳng ra gì, Đồng Hổ lúc này đang bưng bát cơm, lăng xăng chạy khắp nơi để ăn chực đồ gọi thêm của các anh chị trong đoàn.
Chỗ này xin một miếng, chỗ kia gắp một tẹo. Chẳng mấy chốc, nhờ sự cưng chiều của mọi người mà bát cơm của cậu đã chất cao như núi.
Tạ Yến nhìn cảnh tượng đó mà hơi xuất thần: “……”
Nghe nói cậu nhóc này vẫn còn là sinh viên. Mùa hè này bỏ tiền túi để “mang vốn vào đoàn”, chủ yếu là đến đây quay phim cho vui. Chẳng biết gia đình đã nhét bao nhiêu tiền mà đạo diễn nhất định phải nhồi thêm cho cậu một vai diễn mới.
“Thầy Tạ Yến ơi, em gắp thêm thức ăn cho anh này!”
Đồng Hổ vừa thấy Tạ Yến liền bưng bát cơm “ăn xin” được chạy tót tới. Dáng vẻ nịnh nọt ấy khiến Tạ Yến bỗng chốc nhìn lầm thành một chú chó Samoyed đang vẫy đuôi hớn hở.
“Toàn món thịt thôi, em thích ăn thịt nhất đấy, cho anh tất!”
Tạ Yến nhàn nhạt đáp: “Cậu ăn của tôi đi, mấy món này nhiều dầu mỡ quá, không tốt cho sức khỏe.”
Ồ.” Đồng Hổ ngoan ngoãn mở hộp cơm ra, xúc một miếng salad rau củ to đùng nhai lấy nhai để.
“Ừm ừm… ngon quá! Oẹ…”
Nhai nhai nhai…
“Ừm, rau tươi thật đấy… Oẹ…”
Nhai nhai nhai…
“Oẹ…!”
Cậu vừa ăn vừa không kìm được mà nôn khan liên tục.
Tạ Yến đen mặt mắng: “Đúng là vô dụng, cậu chỉ xứng ăn đồ ăn rác!”
Cô trợ lý đứng bên cạnh che miệng cười trộm: “Hay là để chị đi lấy cho em chai nước nhé?”
Mặt Đồng Hổ đã đỏ bừng, nhưng vẫn cố sống cố chết mới nuốt trôi miếng dâu tây trộn cần tây quái đản kia xuống cổ họng: “Vâng ạ, em cảm ơn chị gái xinh đẹp.”
Đồng Hổ vốn sở hữu màu mắt và màu tóc rất nhạt, trông cứ thanh thuần như mối tình đầu vậy. Đôi mắt cậu ấy cực kỳ có hồn, ngay từ ngày đầu tiên đặt chân đến đoàn làm phim đã nghiễm nhiên trở thành con cưng của tất cả mọi người. Ai nấy đều vây quanh hỏi cậu có phải con lai không, hay đã có người trong mộng chưa.
Hồi đó, cậu ta dõng dạc tuyên bố: “Chưa nha, em chẳng thích ai hết, em chỉ thích mỗi Tạ Yến thôi.”
Tạ Yến nghe xong cũng chẳng thèm để tâm. Bởi lẽ, số người xếp hàng để nói lời yêu thương với anh có khi dài từ đây sang tận bên kia đại dương.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Đồng Hổ đang khẽ rủ hàng mi đứng trước mặt mình, trong đầu Tạ Yến bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Hình như… ở bên đàn ông cũng không phải là không thể.
Ít nhất là với một người có nhan sắc như Đồng Hổ, anh hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Tạ Yến đưa tay nâng cằm Đồng Hổ lên, thong thả đánh giá một lượt như đang chiêm ngưỡng một món bảo vật. Đồng Hổ lập tức nở một nụ cười ngọt đến sâu răng với anh.
“Đã hôn ai bao giờ chưa?” Tạ Yến trầm giọng hỏi.
Đồng Hổ theo bản năng định gật đầu nhưng rồi sực tỉnh, vội vàng lắc đầu như trống bỏi:
“Chưa ạ, chưa một lần nào luôn.”
Giọng Tạ Yến hạ thấp, mang theo hơi thở đầy mê hoặc: “Có muốn thử không?”
Đồng Hổ đáp ngay tắp lự: “Muốn ạ!”
Ngay tối hôm đó, Tạ Yến đã đè người trong phòng khách sạn mà hôn lấy hôn để.
Không biết cậu nhóc này vừa lén lút ăn cái gì mà trong khoang miệng cứ vương vấn một vị ngọt lịm. Tạ Yến vốn là tay chơi lão luyện, anh ung dung dẫn dắt nụ hôn, đầu lưỡi cứ dây dưa nửa vời như muốn trêu ngươi.
Hành động đó đã châm ngòi cho sự cuồng nhiệt của Đồng Hổ, cậu ta cuống cuồng nạy mở hàm răng anh, lập tức xoay chuyển cục diện, biến khách thành chủ.
Tạ Yến bị phản ứng mãnh liệt này làm cho hài lòng, anh khẽ cười: “Gấp gáp thế cơ à?”
Đồng Hổ vừa gật đầu lia lịa vừa hì hục hôn, hai bàn tay luồn sâu vào trong lớp áo, tìm kiếm một cách chuẩn xác đến kinh ngạc cái “vị trí” quan trọng kia.
Tạ Yến sững sờ, khẽ đẩy ra một chút: “Cậu làm cái gì đấy?”
“Bóp bóp tí thôi…” – Đồng Hổ lầm bầm với giọng điệu không rõ ràng, “Chỉ bóp bóp một tí thôi mà.”
Vẻ mặt Tạ Yến có chút quái dị, nhíu mày. Nghĩ thầm chắc đây là sở thích đặc biệt của đối phương nên anh cũng mặc kệ, không buồn quản nữa.
Sự dung túng này đã dẫn đến một hậu quả thảm khốc.
Suốt hơn nửa tháng sau đó, đại Ảnh đế Tạ Yến không thể mặc nổi bất kỳ loại áo lót bó sát nào.
Bởi vì tại nơi đó, lúc nào cũng in hằn hai cái dấu nhỏ đỏ rực.
Nói thật—
Tạ Yến chưa từng thấy răng nanh nào nhọn như vậy.
***
Chẳng mấy chốc, các cảnh quay của Đồng Hổ cũng đã hoàn tất.
Hội chị em trong đoàn làm phim tiếc hùi hụi chú chó nhỏ Samoyed đáng yêu này, bèn nhồi cho cậu ta một đống quà bánh đồ ăn vặt, còn dắt cậu đi đánh một bữa linh đình để chia tay.
Lúc Đồng Hổ về đến nơi thì đã có chút men say. Cậu ta cứ thế lao vào ôm lấy Tạ Yến mà gặm nhấm tới tấp, miệng không ngừng lẩm bẩm gọi: “Vợ ơi… Vợ à…”
Tạ Yến kiên nhẫn thử sửa lại: “Bảo bối, gọi là chồng đi.”
Đồng Hổ: “Nhợ iu.”
Tạ Yến: “……”
Tạ Yến cũng lười sửa.
Anh tựa người vào đầu giường châm một điếu thuốc, ai ngờ giây tiếp theo đã bị lột sạch sành sanh. Đồng Hổ nhẹ xe quen đường, đưa tay định nhấc bổng hai chân anh lên.
“Khoan đã, đợi chút!” – Tạ Yến cuối cùng cũng nhận ra có gì đó sai sai, “Em… em định nằm trên á hả?!”
Đồng Hổ mắt mũi lờ đờ vì say: “Vợ ơi, em vẫn luôn ở trên mà, sao thế vợ? Vợ không yêu em nữa à? Chúng mình vất vả lắm mới được ở bên nhau, thế mà vợ lại định…”
“Đệt.” Tạ Yến mặt đen sì đẩy cậu ra, “Không được, đụng hàng rồi.”
Ai ngờ Đồng Hổ trông có vẻ hiền lành dễ bắt nạt, nhưng đẩy mãi không nhúc nhích. Cái thằng này bướng bỉnh như một con trâu mộng, chuyện gì đã muốn làm thì nhất định phải làm cho bằng được, đã muốn đè người ta xuống thì thật sự sẽ đè cho bằng chết mới thôi.
Tạ Yến bắt đầu thấy hoảng: “Bảo bối, em nghe lời anh…”
Lời còn chưa dứt, Tạ Yến đã phát ra một tiếng rên hừ hừ đầy bất lực.
Đồng Hổ cười hì hì: “Em biết anh nhạy cảm nhất ở chỗ nào mà.”
Nhịp thở của Tạ Yến trở nên dồn dập, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự. Trong lòng anh dâng lên một sự kinh ngạc tột độ:
Tại sao cái thằng nhóc này lại có thể hiểu rõ cơ thể mình còn hơn cả chính bản thân mình thế kia???
Đồng Hổ: “Hì hì, vợ ơi, anh là của em.”
Cạch một tiếng, đèn bàn tắt phụt.
Chú chó nhỏ cuối cùng cũng ăn sạch vợ iu của mình.
~Happy End~
Bình luận cho Ngoại truyện 01
Bình Luận
Ngoại truyện 01
Fonts
Text size
Background
Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ
Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ.
Nó trở thành tra công, kẻ được an bài bên một em thụ đảm đang, ngoan ngoãn. Còn tôi trở...