Chương 26
- Home
- Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ
- Chương 26 - Báu vật trên cao nguyên và màn "bóc phốt" liên lục địa
Chương 26: Báu vật trên cao nguyên và màn “bóc phốt” liên lục địa
Tạm thời, chúng tôi chẳng buồn để tâm đến lời nguyền rủa của hệ thống.
Cứ thế, hai thằng buông bỏ mọi xiềng xích, chẳng màng suy tính điều chi, cùng nhau tận hưởng khoảng thời gian nhẹ nhõm và hạnh phúc nhất kể từ khi đặt chân đến thế giới này.
Thoắt cái, mùa đông giá rét đã tràn về.
Mang trong mình cái thứ năng lượng dư thừa vô hạn của đám nam sinh đại học, tôi và Đồng Hổ chẳng thể nào ngồi yên một chỗ trong nhà.
Thế là ngày ngày, chúng tôi lại hẹn hò nhau đi leo núi, thám hiểm ngoài trời.
“Quý Thụy Dương! Mau lại đây xem!”
Đồng Hổ mặc bộ đồ leo núi, quỳ rạp trên nền đá đen của vùng hoang mạc Gobi mà gào lên đầy phấn khích: “Tao tìm thấy một khối hổ phách này!”
Tôi chống gậy leo núi tiến lại gần.
Đồng Hổ đang cúi đầu nhìn khối hổ phách vàng óng trong lòng bàn tay, ánh mắt ánh lên vẻ khao khát:
“Sắp đến kỷ niệm một năm ngày cưới của tao với Tạ Yên rồi. Tao muốn dùng khối đá này, tự tay chế tác một chiếc nhẫn tặng em ấy.”
“Bọn tao bắt đầu quá đột ngột, chỉ quen nhau vài tháng đã đi đăng ký kết hôn. Không đám cưới, không lời chúc phúc, chẳng có bất cứ thứ gì cả, vậy mà Tạ Yên vẫn sẵn lòng lấy tao.”
“Tao muốn yêu thương em ấy thật tốt…”
Đồng Hổ trân trọng nhét khối hổ phách vào túi, rồi quay sang hỏi tôi: “Mày có muốn tìm không? Tìm thêm khối nữa rồi mày cũng làm cho Bùi Cảnh một nhẫn đôi.”
Tôi khẽ lắc đầu: “Không cần đâu.”
Thực ra, tôi đã sớm tìm được một viên đá quý màu xanh lam cực kỳ hiếm gặp rồi.
Với tôi, chiếc nhẫn mang một ý nghĩa vô cùng nặng nề. Tôi chẳng biết bản thân sẽ biến mất lúc nào, nên nếu không cần thiết, tôi không muốn dùng nhẫn để trói buộc em ấy.
“Tao sẽ làm cho em ấy một mặt dây chuyền.” – Tôi nói.
“Được đó!” Đồng Hổ cười rạng rỡ với đôi răng khểnh: “Chờ tao làm xong, mày phải giúp tao thẩm định kỹ đấy nhé.”
Rất nhanh sau đó, trên bầu trời vang lên tiếng động cơ ầm ĩ của hai chiếc trực thăng đang bay tới. Hai ông chồng lại đến đón người nhà về.
Đồng Hổ hớn hở chạy vù tới ôm chầm lấy “vợ” mình. Còn tôi hơi làm màu một chút, thong thả bước lại gần, trao cho Bùi Cảnh một cái ôm nhẹ: “Hôm nay đến sớm thế, người ta còn chưa chơi đã mà.”
Bùi Cảnh vừa nhìn thấy mấy vết xước trên tay tôi do lúc leo núi gây ra, mặt liền đen như đít nhọ nồi.
Có lẽ vì vết dơ cùng nhau bỏ trốn lần trước, nên cho tới tận bây giờ, Bùi Cảnh và Tạ Yên vẫn luôn đinh ninh rằng tôi và Đồng Hổ chính là những thành phần xấu chuyên lôi kéo, dạy hư lẫn nhau.
Bùi Cảnh quay sang gắt gỏng với Tạ Yên: “Cậu có quản nổi cái thằng ‘trẻ trâu’ nhà cậu không hả? Ngày nào cũng cưỡi cái con xe nẹt bô rách nát đến tìm Quý Thụy Dương nhà tôi, hại tôi ba ngày hai bữa không tìm thấy người!”
Tạ Yên nghe thế càng không phục: “Đi mô tô thì làm sao? Cái thằng wibu nhà cậu tôi còn chẳng buồn nói ấy! Động một chút là chia sẻ mấy cái truyện tranh 18+ cho Đồng Hổ nhà tôi! Quá có hại cho sức khỏe tinh thần!”
Tôi: Ơ kìa?!
Hai ông tướng cãi nhau thì cứ cãi đi—
Cớ sao lại lôi “nội y” của bọn tôi ra phơi hết cho thiên hạ xem thế hả!!!!
Bình luận cho Chương 26
Bình Luận
Chương 26
Fonts
Text size
Background
Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ
Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ.
Nó trở thành tra công, kẻ được an bài bên một em thụ đảm đang, ngoan ngoãn. Còn tôi trở...