Chương 03
- Home
- Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ
- Chương 03 - Khi kim chủ biến thái gặp phải "cừu non" đội lốt sói
Chương 3. Khi kim chủ biến thái gặp phải “cừu non” đội lốt sói.
Vừa về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là lao ngay vào phòng để kiểm kê đống ‘bảo bối’ quý giá của mình.
Tiền bạc, xe cộ, biệt thự có thể vứt bỏ không thương tiếc, nhưng đống Goods và Figure giới hạn mà tôi đã dốc hết tâm huyết sưu tầm từ ngày xuyên không đến giờ thì… một cái cũng không được thiếu!
Dân Wibu chính hiệu có thể chết vì đói, nhưng tuyệt đối không thể sống thiếu “lương thực tinh thần”.
Đang hăng say đóng gói thì tầng dưới có tiếng động. Tôi cảnh giác thò cái đầu ra khỏi lan can, vừa vặn chạm ngay phải ánh mắt thâm trầm của Bùi Cảnh đang đứng dưới lầu.
“Cậu đến đây làm gì?”
Tôi vừa hỏi, vừa kín đáo đưa tay ra sau lưng khóa chặt cửa phòng sưu tập lại.
Bùi Cảnh hờ hững ném cái ba lô lên ghế sofa, sải bước dài lên cầu thang, giọng nói trầm thấp vang lên: “Không được đến à?”
Tôi lạnh nhạt nói: “Khi nào tôi chưa gọi thì đừng tự ý tới làm phiền.”
Bùi Cảnh chậm rãi bước đến trước mặt tôi. Thân hình cao lớn của cậu ta như một ngọn núi sừng sững áp sát, che khuất toàn bộ ánh sáng trong hành lang.
Đôi mắt sắc bén của cậu ta quét qua một lượt, rồi dừng lại trên cánh cửa đóng kín sau lưng tôi:
“Sao thế, giấu người ở trong à?”
Tôi hừ lạnh một tiếng: “Đây Đây không phải chuyện một tình nhân như cậu nên hỏi.”
Dứt lời, sắc mặt Bùi Cảnh lập tức trầm xuống.
Tôi cố giữ vẻ lạnh lùng, ra lệnh:
“Bây giờ, cởi đồ rồi vào phòng quỳ xuống.
“Cậu đã phá hỏng quy tắc, tôi phải phạt.”
Bùi Cảnh nhìn tôi chằm chằm một hồi lâu, không nói không rằng, xoay người đi thẳng vào phòng ngủ.
Tội nghiệp cậu sinh viên nghèo, chắc lười giãy giụa nên mặc kệ vậy thôi.
Tôi lôi cái roi da nhỏ ra khỏi ngăn kéo — món đồ mà tôi đã phải “đấu tranh tư tưởng” dữ dội mới dám đặt mua trên mạng.
Yên tâm, tôi đã chọn loại chất liệu mềm mại nhất, quất vào nghe kêu “vút vút” rất oai nhưng thực ra chẳng đau chút nào.
“Nói! Biết mình sai ở đâu chưa?”
Mẹ kiếp!
Dù đã thực hành cái kịch bản này bao nhiêu lần đi chăng nữa, tôi vẫn thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Bùi Cảnh thở gấp, lồng ngực phập phồng. Đôi mắt cậu ta rực lên như dã thú nhìn chằm chằm con mồi, nhìn tôi đầy vẻ… khát khao?
Tầm mắt tôi hơi hạ thấp xuống một chút, suýt chút nữa thì bị “bỏng mắt” đến mức mọc lẹo.
“Đồ… đồ lẳng lơ! Cậu nứng đến thế cơ à?”
Tôi cảm thấy gò má mình cũng sắp bốc cháy đến nơi rồi.
Để che giấu sự bối rối, tôi vội vàng quay lưng đi, vờ như đang lau chùi cây roi da trên tay.
Thế nhưng, kẻ đang quỳ đằng sau lại bật ra một tiếng cười cười khẽ, giọng điệu đầy mỉa mai:
“Không tiếp tục nữa sao…”
“Hả, chủ nhân?”
Trời ơi, Bùi Cảnh.
Xin cậu… tha cho tôi đi.
*Chú thích:
(1) Goods: Các vật phẩm ăn theo anime/manga (huy hiệu, poster, móc khóa…).
(2) Figure: Mô hình nhân vật.
Bình luận cho Chương 03
Bình Luận
Chương 03
Fonts
Text size
Background
Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ
Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ.
Nó trở thành tra công, kẻ được an bài bên một em thụ đảm đang, ngoan ngoãn. Còn tôi trở...