Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Không Có Tiêu Đề400_20260311191925

Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ

Chương 01

  1. Home
  2. Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ
  3. Chương 01 - Kịch bản của kẽ diễn sâu
Trước
Sau

Chương 1. Kịch bản của kẽ diễn sâu.

Tôi và Đồng Hổ đang say sưa sát phạt nhau trên sòng bài… à không, trên bộ bài tú lơ khơ.

Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng ổ khóa “cạch” một cái, hai đứa lập tức cuống cuồng giấu bài như tội phạm bị bắt quả tang. Đồng Hổ vội vàng giật mấy tờ giấy trắng dán khắp mặt xuống, còn tôi thì cuống quýt lau đi con rùa vừa vẽ trên trán.

Trong tích tắc sinh tử ấy, chúng tôi cuối cùng cũng kịp khôi phục dáng vẻ tổng tài cao quý trước khi cửa mở ra.

“Đồng tổng, dự án này có rủi ro, tôi e là không thể đồng ý.” Tôi nghiêm túc lên giọng.

Đồng Hổ cũng phối hợp vô cùng ăn ý: “Ừm, vậy dự án nuôi heo này chúng ta bàn sau.”

Đúng lúc ấy, Tạ Yên bước vào phòng khách, gương mặt đã đong đầy vẻ u sầu, ai oán.

“Hôm qua em gọi cho anh mấy chục cuộc điện thoại, sao anh không nghe máy?”

“Bận.” Đồng Hổ trả lời cực kỳ qua loa. Sau đó nó trưng ra bộ mặt thiếu kiên nhẫn điển hình của một tra nam:

“Đừng có ở đây kiếm chuyện vô cớ. Tôi đang bàn chuyện làm ăn với Quý tổng. Vào bếp nấu cơm đi.”

Tạ Yên nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Đồng Hổ, ánh mắt như thể giây sau sẽ rơi nước mắt.

Đồng Hổ nhíu mày, bồi thêm một câu chí mạng:

“Trưng cái bộ mặt đưa đám đó cho ai xem? Còn không đi nhanh?”

Tạ Yên mím môi, cuối cùng chỉ lặng lẽ quay người bước vào bếp, bóng lưng cô độc đến mức khiến người ta cũng thấy áy náy.

Tôi len lén nháy mắt với Đồng Hổ, thì thầm: : “Đồng tổng, khí chất ngầu đấy.”

Đồng Hổ đắc ý đáp trả: “Thiếu gia đây thuộc phái thực lực mà lị.”

Ba mươi phút sau, nhìn bàn ăn đầy ắp các món sặc sỡ sắc màu, tôi và Đồng Hổ đồng loạt rơi vào trạng thái câm nín.

Đồng Hổ ho khan một tiếng: “Mấy ngày tới tôi phải đi công tác, không về nhà.”

Vừa nói, nó vừa hờ hững kéo nhẹ cổ áo, trên cổ lộ ra một vết đỏ vô cùng ám muội. Thực ra đó không phải dấu hôn, mà là… dấu chai nước khoáng. Bởi vì chính tay tôi đã dùng vỏ chai nước suối hì hục hút lên cổ nó.

Quả nhiên, Tạ Yên vừa nhìn thấy vết đó, mắt lập tức đỏ hoe.

“Là đi công tác… hay là bên ngoài có người khác rồi?” Giọng cậu ta run run. “Đồng Hổ, rốt cuộc anh xem tôi là cái gì? Thằng ngu chắc?”

“Rầm!”

Đồng Hổ ném mạnh đôi đũa xuống bàn.

“Đừng có suốt ngày gây sự vô lý! Ở được thì ở, không ở được thì ly hôn! Tôi chịu đựng cậu quá đủ rồi!”

Nghe đến hai chữ ly hôn, trái tim Tạ Yên như vụn vỡ, cậu ta đau đớn nhắm mắt lại. Nhưng cuối cùng, vẫn cúi người nhặt đôi đũa lên, giọng khàn khàn: “…Được rồi. Đừng nói nữa. Ăn cơm đi.”

Cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, Tạ Yên dịu dàng múc canh cho Đồng Hổ:

“Anh thích ăn cá nhất, đây là món canh cá em mới học được, anh nếm thử đi.”

Đồng Hổ khinh khỉnh hớp một ngụm. Giây tiếp theo, nó trợn trắng mắt, lăn đùng ra bất tỉnh nhân sự.

“Đồng Hổ!”

“Bảo bối?!”

Tôi và Tạ Yên đều thất kinh hồn vía, lập tức vực nó dậy tống thẳng vào bệnh viện cấp cứu.

***

Khi Đồng Hổ tỉnh lại trên giường bệnh, vừa mở mắt ra đã muốn gào lên gọi mẹ. Tôi nhanh tay lẹ mắt bịt miệng nó lại, rít qua kẽ răng:

“Nhân thiết! Giữ vững nhân thiết cho tao, bro!”

Đúng lúc này.

Rầm!

Tạ Yên lo lắng xông cửa vào.

“Bảo bối! Anh sao rồi?”

Tôi bị cậu ta húc bay tại chỗ, xoay ba vòng trên không rồi đập sầm vào cánh cửa, suýt thì nôn ra máu.

Phải công nhận, cái cậu ‘vợ hiền thục đảm đang’ này có sức lực lớn thật đấy. Người vừa cao vừa to, nếu không phải tôi và Đồng Hổ xuyên cả nguyên xác vào đây, chắc cũng chẳng cao bằng cậu ta đâu.

Đồng Hổ nhìn gương mặt Tạ Yên gần trong gang tấc. Theo kịch bản, lúc này nó phải ghét bỏ đẩy người ta ra, nhưng bàn tay vừa đưa lên lại do dự một giây.

Tạ Yên khựng lại, ánh mắt thoáng qua một tia tổn thương.

“Vậy em ra ngoài trước. Chờ khi anh hết giận rồi em lại vào. Nếu bảo bối đói thì nói em biết, em về nhà nấu đồ bổ mang qua cho anh.”

Đồng Hổ: “……”

Sau khi Tạ Yên ra ngoài, Đồng Hổ lập tức bật dậy khỏi giường như cá chép hóa rồng.

“Quý Thụy Dương! Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa!”

Tôi nhướng mày: “Có chuyện gì vậy, bảo bối?”

Đồng Hổ: “……”

Đồng Hổ trừng tôi: “Đừng có đùa nữa thằng kia! Tao đoán chắc Tạ Yên đã bắt đầu liên lạc với công chính rồi. Bây giờ cậu ta bắt đầu bất mãn với tao, thậm chí còn muốn đầu độc tao để giết chết tên tra công này đây!”

Tôi trầm ngâm một lát rồi nói: “Vậy xem ra cái người ở nhà tao chắc cũng sắp hành động rồi.”

Hai chúng tôi nhìn nhau hai giây, sau đó đồng loạt gật đầu.

“Phải chia tay càng sớm càng tốt.”

“Chuẩn bị… ‘vắt chân lên cổ’ mà chạy!”

Bình luận cho Chương 01

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 01
Fonts
Text size
AA
Background

Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ

718 Views 0 Subscribers

Tôi và thằng bạn cốt cùng nhau xuyên vào truyện đam mỹ.

Nó trở thành tra công, kẻ được an bài bên một em thụ đảm đang, ngoan ngoãn. Còn tôi trở...

Chapters

  • Chương 00 Văn Án
  • Chương 01 Kịch bản của kẽ diễn sâu
  • Chương 02 Tổng tài "hàng chợ" và kế hoạch ve sầu thoát xác
  • Chương 03 Khi kim chủ biến thái gặp phải "cừu non" đội lốt sói
  • Chương 04 Triết lý của "cúc" và cuộc đua chia tay
  • Chương 05 Màn tỏ tình "cảm lạnh" tại quán hoành thánh
  • Chương 06 Tu La ra tay, "tra công" ngã ngựa
  • Chương 07 Khi "vợ hiền" lên tiếng và lời cảnh cáo của tử thần
  • Chương 08 Khi tổng tài "hết thời" và khúc dạo đầu của cái chết
  • Chương 09 Vở kịch cũ, nhân vật mới
  • Chương 10 Bao tải "vợ ảo" và cuộc di cư kịch tính
  • Chương 11 Màn kịch giả chết và con số 150 tỷ
  • Chương 12 Tiếng khóc bên mộ và hũ "tro cốt" vị bánh gạo
  • Chương 13 Kim chủ biến thái và kế hoạch "tu làm chính quả"
  • Chương 14 Khi toán cao cấp trở thành "trò chơi tình ái"
  • Chương 15 Gậy ông đập lưng ông
  • Chương 16 Tu la tuyệt vọng
  • Chương 17 Phi vụ "hạ cánh" nơi yên xe và lời từ biệt trong gió
  • Chương 18 Cuộc sống "sâu gạo" và những cơn mộng mị
  • Chương 19 Khi "vợ hiền" lột mặt nạ và chiếc trực thăng đòi mạng
  • Chương 20 Khi cáo già cởi lớp cừu non
  • Chương 21 Hệ thống "hóa điên" và cú chốt hạ đi vào lòng đất
  • Chương 22 Chiến chiến tài tình và lời thề của kẻ điên
  • Chương 23 Tôn nghiêm "kim cương" và màn livestream 
  • Chương 24 Chiếc vòng định vị và nỗi lo của chú cún nhỏ
  • Chương 25 Nỗi khổ của kẻ ăn bám
  • Chương 26 Báu vật trên cao nguyên và màn "bóc phốt" liên lục địa
  • Chương 27 Hổ phách vỡ tan và tiếng gọi trong miền cực lạc
  • Chương 28 Dấu ấn của tử thần và lời hẹn ước trong cơn mê
  • Chương 29 Linh sàng lạnh lẽo và cuộc chiến giành giật sự sống
  • Chương 30 Búp bê bông, đồng phục và cuộc chiến chống lại thời gian
  • Chương 31 Lời tuyên chiến giữa biển máu
  • Chương 32 Bản án tử hình lúc sáu giờ chiều
  • Chương 33 Khúc ca cuối cùng trên đỉnh vực thẳm
  • Chương 34 Khi thế giới vỡ tan
  • Chương 35 Đại mộng tỉnh nồng, người cũ còn đâu?
  • Chương 36 Hình phạt của ký ức
  • Chương 37 Tình yêu đích thực muôn năm
  • Chương 38 Cái kết viên mãn
  • Ngoại truyện 01 Đông Hổ
  • Ngoại truyện 02 Quý Thụy Dương

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử